notes.

Em có biết tác giả Ren của "Mười dặm gió xuân", "Ngăn tủ số 310"... không? Em có biết trước những truyện được đăng bạn ấy đã gửi truyện đều đặn trong suốt hơn nửa năm trời và đều không đạt không.


Em có biết tác giả Natalie của "Cây cổ thụ lạ lùng", "Quýt vàng và tử la lan"... không? Em có biết ngay cả khi đã có kha khá truyện được đăng rồi thì vào tuần trước đây thôi trong tổng số 12 truyện bạn ấy gửi chị đã ok 2, out 2 và số còn lại đã gửi trả để bạn ấy sửa, bổ sung... vì không đạt yêu cầu không?


Em có biết chị, người đã có mấy cuốn sách riêng rồi, vào 3 tháng trước vẫn bị boss gửi trả bài về với feedback là "Ôi Fuyu à, nhạt nhẽo quá, đi mua 2 lít nước mắm đổ vào ngay". Có lần còn bị đổi thành muối nữa cơ.


Nói xa xôi hơn, J.K.Rowling, ôi người đã quá nổi tiếng với "Harry Potter", đã gửi bản thảo của mình hàng chục nhà xuất bản và họ đều lắc đầu. Em biết cô ấy, phải không?


Hay Elizabeth Gilbert, tác giả của "Ăn, Cầu Nguyện, Yêu", một cuốn sách hết sức ăn khách, cũng kể lại rằng vào khoảng thời gian đầu viết văn của mình cô ấy gửi bản thảo đi và nhận được về toàn là thư từ chối từ các tờ báo, nhà xuất bản... trong suốt mấy năm liền. Là mấy năm lận đó. Và cô ấy đều cất chúng lại, feedback nào mà hay ho cô ấy còn muốn đóng khung nó lên tường cơ. (Chị đã đóng khung câu "2 lít nước mắm" của chị lên tường rồi, nó không làm chị tổn thương tí nào, nó dí dỏm và cool quá sức, chị rất thích cái feedback đấy)


Chị còn có một cô bạn, cũng là tác giả, chắc là với các em thì còn xa lạ lắm, hơn hai năm trước cô ấy nói với chị cô ấy sẽ viết một cuốn tiểu thuyết. Và mấy tháng trước cô ấy đã hoàn thành tập 1 và gửi chị đọc bản thảo. Nó rất tuyệt. Chị cảm thấy nó đã được viết hết sức cẩn thận. Cô bạn của chị đã chăm chỉ và kiên nhẫn trong suốt 2 năm trời để hoàn thành nó. Nhưng hiện tại chưa có nhà xuất bản nào gật đầu cả, họ đều gửi trả lại với lý do "không phù hợp". Nhưng cô bạn của chị đã lại thử gửi đi chỗ khác và bắt đầu viết tập 2 rồi, dù chẳng biết tập 1 có thể xuất bản không.


Thế có nghĩa là gì? Có nghĩa là chuyện out bài, bị từ chối... là một chuyện vô cùng quen thuộc đối với dân viết lách rồi. Nó cũng chả phải là một chuyện to tát lắm đâu. Nếu em không làm quen được với điều này, và xem nhẹ nó đi, thì em sẽ còn khổ dài dài thôi. Và nếu nó làm em quá sức đau khổ, cảm thấy mình thật vô dụng, tức là nó làm em chẳng thấy vui gì cả í, thì nên bỏ việc viết đi thôi. (Nhưng nếu sau khi em bỏ nó rồi mà vẫn thấy nhớ nó khôn nguôi thì em biết viết chính là tình yêu lớn của cuộc đời em, và đây là lúc em đọc dòng bên dưới).


Biết bí quyết để cảm thấy không còn khóc huhu với việc bị out bài của bọn chị là gì không? Là hiểu rằng niềm vui chính là việc viết đó, niềm vui chính là viết xong một thứ gì đó đó. Còn được đăng và được xuất bản, là phần kèm theo thôi, nếu có. Đừng xem đó là phần chính. Nghiêm túc và thật sự nghiêm túc luôn đấy.

#fuyu #ask

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

những bức ảnh từ Hi Trần.

Những quả táo Antonov.

Cho những ngày buồn - 슬픈 날을 위해