Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 12, 2017

Những chiếc ô bỏ quên

Hình ảnh
Và biết bao mùa mưa trước đó nữa cũng đã đi qua. Mà chẳng lần nào cậu làm gì. Dẫu chỉ đơn giản là bỏ quên một chiếc ô, để một lần chạm khẽ vai cô bạn mà cậu thích, để xin đi nhờ một đoạn đường ngắn thôi” Dạo này trời nóng như đang ở trong một cái lò nướng bánh. Thật vậy, thời tiết lúc này rất giống cái nơi mà sau một lát cho vào một âu bột nhồi phủ đầy thứ lên trên, khi lấy ra âu bột ấy đã chín và thơm điếc mũi. Nhưng Minh thì chẳng thơm. Người cậu ấy chua lè mùi mồ hôi, kết quả của một buổi tập bóng rổ mồ hôi mướt áo. Tập xong cậu ấy còn thản nhiên lấy mất cốc nước ngọt của Linh mà uống một hơi hết sạch. Bây giờ thì Linh đang đứng cạnh Minh trên chiếc xe buýt đông nghẹt người, nóng nực và mùi chua lè càng đậm hơn. – Sao trông cậu chán nản thế? – Nóng. Và người cậu thì chua. – Hả? Minh hơi hốt hoảng, sau đó hơi xấu hổ, nhưng rồi lại hơi bực dọc vì đã thấy xấu hổ. Bình thường cô nhóc Linh ăn nói bướng bỉnh nhưng dễ thương. Thỉnh thoảng, cái sự bướng bỉnh đó trở nên t...

Người che ô - Ngọc Mitu

Hình ảnh
Tôi gặp cậu ấy, vào một ngày mưa. Đó là một ngày mưa tầm tã, nhưng chẳng có ai ngạc nhiên cả, vì trời đã ủ mưa từ lâu lắm rồi. Mọi người đều lần lượt rời khỏi thư viện với chiếc ô của riêng mình, còn tôi cứ ngồi mãi rồi thơ thẩn nhìn từng giọt nước va vào cửa kính vội trôi xuống thành những vệt dài. Cho đến khi cô thủ thư nhắc nhở sắp đến giờ đóng cửa thư viện, tôi mới vội vàng gói ghém đồ bước ra. Tôi cứ ngạc nhiên mãi, vì sao lại còn sót lại một người quên mang ô vào cái tiết trời dở hơi thế này cơ chứ? Vì sao lại đúng là cậu ấy đang ở trước mắt tôi mà không phải là khuất sau hành lang dài hun hút, hoặc phía bên kia giá sách cao ngất? Vì Cupid ngốc nghếch đã phát hiện ra và đang mỉm cười với tôi đấy ư? Vậy thì vì sao chiếc ô của tôi lại bé tí như vậy? Chỉ đủ cho một người... Tôi cầm chặt chiếc ô gấp gọn trong tay, cho đến khi đám vải dưới mấy ngón tay trở nên nhăn nhúm cả. Bây giờ, là tôi nên tiến đến, hỏi cậu có muốn đi chung ô không, mặc dù nó hơi nhỏ một chú...

Ở đây đang mưa

Hình ảnh
Tôi đang loay hoay thu dọn những thứ lộn xộn sau khi buổi họp lớp tổ chức ở nhà tôi kết thúc thì Minh bước vào. Cậu ấy đứng ngược sáng, khuôn mặt tối sẫm lại trong khoảnh khắc, rồi cậu ấy nhắc tên tôi. “Chi”. “Minh à?” Tôi gập cái khăn lau trên tay, chỉ chào cậu ấy bằng một câu hỏi như thế. Trong lòng có chút hoảng hốt. “Đã về hết rồi à? Cậu có phần đồ ăn cho tớ không đấy?” “Chẳng còn gì cả, ai bảo đến muộn”. Minh cười hì hì, gãi gãi vành tai, rất lâu rồi, cậu ấy vẫn giữ thói quen đó. “Ngồi chơi đi”-Tôi nói rất khẽ, thực sự bối rối trước sự xuất hiện của cậu ấy, mặc dù chỉ nửa giờ trước, khi cả lớp còn tụ tập ồn ào tôi đã không ngừng trông ra ngoài cổng, mong cậu ấy đến biết chừng nào. “Tớ mở cửa sổ ra nhé?”- Minh hỏi. Tôi gật đầu. Nắng đi xuyên qua những ô vuông, kéo thành một vệt xiên dài vào phòng khách nhà tôi. Minh đứng áp má vào song cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Tôi cố dằn những xao động trong lòng mình, tiếp tục lau dọn. Rất lâu rồi, nụ cười của Minh đã không ...