Những chiếc ô bỏ quên
Và biết bao mùa mưa trước đó nữa cũng đã đi qua. Mà chẳng lần nào cậu làm gì. Dẫu chỉ đơn giản là bỏ quên một chiếc ô, để một lần chạm khẽ vai cô bạn mà cậu thích, để xin đi nhờ một đoạn đường ngắn thôi” Dạo này trời nóng như đang ở trong một cái lò nướng bánh. Thật vậy, thời tiết lúc này rất giống cái nơi mà sau một lát cho vào một âu bột nhồi phủ đầy thứ lên trên, khi lấy ra âu bột ấy đã chín và thơm điếc mũi. Nhưng Minh thì chẳng thơm. Người cậu ấy chua lè mùi mồ hôi, kết quả của một buổi tập bóng rổ mồ hôi mướt áo. Tập xong cậu ấy còn thản nhiên lấy mất cốc nước ngọt của Linh mà uống một hơi hết sạch. Bây giờ thì Linh đang đứng cạnh Minh trên chiếc xe buýt đông nghẹt người, nóng nực và mùi chua lè càng đậm hơn. – Sao trông cậu chán nản thế? – Nóng. Và người cậu thì chua. – Hả? Minh hơi hốt hoảng, sau đó hơi xấu hổ, nhưng rồi lại hơi bực dọc vì đã thấy xấu hổ. Bình thường cô nhóc Linh ăn nói bướng bỉnh nhưng dễ thương. Thỉnh thoảng, cái sự bướng bỉnh đó trở nên t...