Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 9, 2017

những bức ảnh từ Hi Trần.

Hình ảnh
1. Những bức ảnh của Hi Trần luôn chứa đựng những điều an yêu, về cuộc sống, về con đường, về góc phố nhỏ. Ở đó luôn là cả một nỗi niềm mà lòng người không thể lý giải hết. 2. Ẩn chứa sau mỗi bức hình là một bức hình biết kể chuyện về một hành trình rực rỡ tuổi trẻ. Chúng ta bước vào nỗi cô đơn của nhau giống như mưa đổ xuống thành phố mùa Hè, đã vỗ về tươi nguyên nhường ấy. 3. Tuổi trẻ của chúng ta là những nhiệt huyết sôi nổi. Mà người ta thường gọi đó là tuổi xanh, xanh như màu lá.  Cuộc sống cũng như màu xanh rực rỡ, chúng ta không cần phải đi đâu xa, ở yên một chỗ và ngắm nhìn nơi chúng ta ở, rực rỡ, giống như hoa nở giữa trời mùa Hè. 4. Trong cuộc sống, những bông hoa vàng ruột, nở giữa trời xanh đó là khoảnh khắc tuyệt diệu nhất của mùa hè. Những cánh là xanh bay bay trong ngọn gió, mang theo những dư vị ngọt ngào của mùa Hạ. Nơi chúng ta đã từng đặt chân đi qua những tháng ngày thanh xuân tươi đẹp. 5. Bạn đã bao giờ đi đến những nơi mà mình ...

(trích dẫn) cho những ngày chẳng có gì.

Hình ảnh
Tuần mới bắt đầu. Tôi đến giảng đường đều đặn như trước giờ vẫn thế, vùi đầu vào những trang sách đầy thuật toán phức tạp. Giờ nghỉ trưa, tôi xuống căng tin uống một chai sữa, ngồi tách biệt với đám đông ồn ào để nghe được trọn vẹn các bài nhạc ngân ra từ ear- phone. Ở công ty, chúng tôi thảo luận, làm việc liên tục cho một dự án mới, một trò chơi trí tuệ với concept mới lạ đặc biệt. Sáu ngày vẫn trôi đi, không có gì khác hằng ngàn ngày trước đó. Ngoại trừ nhánh hoa nhỏ bên cửa sổ. Tôi nhìn nó mỗi tối, dưới ánh đen sáng trắng lạnh lùng. Cánh trắng cứ co dần, khép vào nhau rồi rũ xuống. Và mấy chiếc lá bên dưới bắt đầu chuyển sang màu vàng úa. Đến Chủ Nhật, cuối cùng mấy cánh hoa cũng rụng lả tả trên bệ cửa. Nhìn cảnh tượng đó, tôi thổn thức biết bao nhiêu. Khi hình dung đâu đó, cô độc ngoài kia, cũng có một người như bông hoa nhỏ đẹp đẽ vừa yếu đuối vừa can đảm lạ lùng, tự mình chiến đấu với cuộc sống, mỏi mệt rã rời vốn im lặng, nhưng có thể không may gục ngã bất cứ lúc nào. Có ...

Thiên Di

Hình ảnh
Lối đi giữa hai dãy nhà chỉ đủ to để một chiếc taxi bốn chỗ chạy vào và không thể quay đầu xe, mắc kẹt trong tiếng chửi bới vọng từ trên lầu của những gương mặt méo mó, Di cúi một lướt qua nhưng khói hình kỳ dị, sự sống đã biến thể thành các kiểu đồ vật ích kỷ và lạnh lẽo. Di có thể đi bộ qua hai quả đồi rồi đứng trên đỉnh một ngọn núi nhưng ở đây, chỉ qua một ngã tư cô đã chùn chân. Sợ hãi là có thật nhưng Di lại không muốn bỏ ngang. *** Di sinh ra ở một vùng bốn bề cát vàng ươm, cái nắng in lên những gương một khắc khổ những đốm rám nâu sẫm, cô đã rất tự ti với bọn bạn đại học, những cô cậu có làn da như pha lê không khác gì quả trứng mỏng được nâng niu trên các khay hàng trong siêu thị. Lâu dần Di có thói quen cúi mặt khi đi hoặc lấy tay che hai gò má lúc nói chuyện với người lạ. Thành ra để tìm một công việc làm thêm tốt thật sự rất khó khăn. -   Phục vụ thì ngoại hình không ổn, pha chế thì chưa có kinh nghiêm. Cô chủ có giọng nói ngọt ngào nhưng âm sắc thì giống ...

trong 13 giây đoàn tàu chạy qua.

Hình ảnh
“Khi em đã thành người lớn, trên bầu trời xanh kia, máy bay giấy trắng liệu vẫn còn chở những ước mơ? Khi em đã thành người lớn, trên mặt đất, đóa hoa vô danh đã nở tàn héo liệu vẫn còn kể được câu chuyện của mình?” Đó là lời bài hát của Kaguyahime, được viết năm 1978. Hơn ba chục năm sau, trên chuyến xe buýt tới khu công nghiệp phía Tây Bắc thành phố để kí hợp đồng với một công ty bán ảnh kĩ thuật số qua mạng, những ô cửa kính bám đầy hơi sương do chênh lệch nhiệt độ lớn với bên ngoài, đột nhiên lời bài hát đó lại vang kên trong đầu tôi, rõ mồn một. Tôi nhìn quanh, chỉ có mình tôi nghe thấy âm thanh đó, hay chỉ có đầu tôi tự chơi lại bài hát đó. Gạt nhẹ lớp sương mờ, xe bus đã đi vào khu Sangam, dãy tòa nhà chung cư đã hơi ngả màu khắc từng nét lạnh trên bầu trời xám đặc. Tôi chợt nhìn thấy chạy dọc bức tường trắng xám là những chong chóng màu xanh lớn theo những đường hoa văn lạ mắt. Như một sự thỏa thuận ngầm giữa tương đồng không gian và thói quen cố hữu, kí ức lại hiện ra rực...

từ nơi tận cùng thế giới.

Hình ảnh
Tôi nghĩ là tôi đã nhìn thấy cậu ấy. Buổi tối tháng hai ở Seoul lạnh lẽo, trời đêm vẫn phủ tầng mây xám đậm như báo trước đợt tuyết rơi rất gần. Trường Đại học đã vào kì nghỉ, thư viện chỉ lác đác vài bóng sinh viên và tầm chiều tối luôn là khoảng không gian lý tưởng cho người sợ đám đông như tôi. Được giới thiệu làm thêm ở một văn phòng đặt vé máy bay cho người Việt với công việc chỉ là xuất vé, tôi cố giữ nhịp đọc sách đều đặn và dành thời gian ở thư viện sau giờ làm. Cổng trường rộng lớn chỉ đóng sau nửa đêm, đứng ngay trước cột đèn đỏ, tôi nhìn đám nghiên cứu sinh tụ tập bàn tán về một chỗ ăn đêm, những nhân viên công chức mẫn cán đi giày đen, mặc quần khakis và những chiếc áo khoác vải tweed sẫm màu, mắt hướng về cột đèn đi bộ, hơi thở phả ra làn khói mỏng tan biến chốc lát. Đôi khi tôi nghĩ những người như thế, họ có một dây cót vô hình đằng sau, được vặn lên mỗi ngày để làm chuỗi việc giống nhau, sống chuỗi ngày giống nhau. Một ngày nào đó, dù có lên dây cót cả tr...