(trích dẫn) cho những ngày chẳng có gì.
Tuần mới bắt đầu. Tôi đến giảng đường đều đặn như trước giờ vẫn thế, vùi đầu vào những trang sách đầy thuật toán phức tạp. Giờ nghỉ trưa, tôi xuống căng tin uống một chai sữa, ngồi tách biệt với đám đông ồn ào để nghe được trọn vẹn các bài nhạc ngân ra từ ear- phone. Ở công ty, chúng tôi thảo luận, làm việc liên tục cho một dự án mới, một trò chơi trí tuệ với concept mới lạ đặc biệt. Sáu ngày vẫn trôi đi, không có gì khác hằng ngàn ngày trước đó. Ngoại trừ nhánh hoa nhỏ bên cửa sổ. Tôi nhìn nó mỗi tối, dưới ánh đen sáng trắng lạnh lùng. Cánh trắng cứ co dần, khép vào nhau rồi rũ xuống. Và mấy chiếc lá bên dưới bắt đầu chuyển sang màu vàng úa. Đến Chủ Nhật, cuối cùng mấy cánh hoa cũng rụng lả tả trên bệ cửa. Nhìn cảnh tượng đó, tôi thổn thức biết bao nhiêu. Khi hình dung đâu đó, cô độc ngoài kia, cũng có một người như bông hoa nhỏ đẹp đẽ vừa yếu đuối vừa can đảm lạ lùng, tự mình chiến đấu với cuộc sống, mỏi mệt rã rời vốn im lặng, nhưng có thể không may gục ngã bất cứ lúc nào.
Có những ngày đặc biệt, có thể thay đổi toàn bộ cảm giác của bạn với những ngày trước kia và những ngày sắp tới, khiến bạn nghĩ rằng chúng thật buồn tẻ. Có những người đặc biệt có thể khiến bạn bỏ qua hết bao nhiêu xa lạ, ngần ngại hay bất an, để chạy theo nỗi nhớ, đi qua bao nhiêu con đường, đến một ngôi nhà nhỏ, đưa tay gõ cửa mà không cần một lí do, không chần chừ thêm phút nào.
"Tôi không đi đâu cả tuần, chỉ vẽ và vẽ. Vừa xong mấy phút trước. Bây giờ làm khô, rồi dán vào bìa cứng. Sáng mai phải nộp rồi."
Có những ngày đặc biệt, có thể thay đổi toàn bộ cảm giác của bạn với những ngày trước kia và những ngày sắp tới, khiến bạn nghĩ rằng chúng thật buồn tẻ. Có những người đặc biệt có thể khiến bạn bỏ qua hết bao nhiêu xa lạ, ngần ngại hay bất an, để chạy theo nỗi nhớ, đi qua bao nhiêu con đường, đến một ngôi nhà nhỏ, đưa tay gõ cửa mà không cần một lí do, không chần chừ thêm phút nào.
An thoáng ngạc nhiên khi thấy tôi đứng ngoài cửa. Rồi bạn ấy cười bằng mắt. Vẻ tươi tắn khác hản ngày này tuần trước. Ngôi nhà nhỏ cũng khác hẳn, bừa bộn nhưng rực rỡ hẳn lên, vì đống cọ màu và những bức tranh màu nước rải khắp sàn nhà.
"Tôi không đi đâu cả tuần, chỉ vẽ và vẽ. Vừa xong mấy phút trước. Bây giờ làm khô, rồi dán vào bìa cứng. Sáng mai phải nộp rồi."
Tôi gật gù, cầm từng mảnh giấy. Lớp màu tô còn đọng nước loang loáng, như các phiến lá hay bông hoa ướt sương sớm, sống động lạ lùng. "Đây là hoa gì, An?", tôi miết tay theo một nét vẽ trắng, tưởng như bông hoa trên cửa sổ nở lại một lần nữa.

Nhận xét
Đăng nhận xét